Tháng 5 năm 1921, khi đang làm việc tại một phòng thí nghiệm ở trường đại học
Toronto, Dr. Frederick Banting, nhà sinh-lý học người Canada (Transkei 238),
và người phụ tá Dr. Charles H Best (Canada 1304, Kuwait 523), đã tách ra được
một chiết xuất từ hợp chất thuộc nhóm Langerhans, nhóm tế bào nội tiết có hình
hạt, trong tuyến Tụy của bò đực và các thú nuôi khác. Banting và Best nhận dạng
đúng đây là chất điều khiển sự phân nhỏ của đường trong cơ thể người và động
vật. Họ đặt tên nó là "insulin", từ tiếng Latin insula. Chiết xuất
insulin đã được chích cho một cậu bé đang chờ chết ở bệnh viện Nhi Toronto và
đã kềm chế được căn bệnh.



Bệnh Tiểu đường thường có ở đàn ông hơn đàn bà, nó ảnh hưởng
tới người Do Thái nhiều hơn là các dân tộc khác, và có khuynh hướng di truyền.
Bệnh phổ biến nhiều hơn đối với người bị béo phì hay cao huyết áp. Sự thối hoại
và làm mù võng mạc có thể xảy ra đối với người lớn tuổi do sự thoái hoá của
các mạch máu (Dominican Republic 1064 và Ao 1130). Bệnh nếu không điều trị có
thể dẫn đến sự điên loạn, hôn mê hay chết.

Một sự mô tả rất sớm về bệnh Tiểu đường được tìm thấy ở Eber
Papyrus vào khoảng năm 1552 trước công nguyên (East Germany 2207).
Aretaeus (Transkei 235) là người đầu tiên mô tỏ và đặt tên
cho bệnh.

Galen (Hungary 3213), người Hy Lạp vào khoảng năm 164 sau công
nguyên là bác sĩ của Hoàng đế La Mã Marcus Aurelius, đã biên soạn giáo án về
bệnh; nhưng ông đã sai lầm khi cho rằng bệnh là từ thận mà ra.
Avicenna (Russia 4852), bác sĩ Ba Tư, đã ghi nhận nước tiểu
của bệnh nhân có vị ngọt. Minh họa về sự phân tích nước tiểu được thể hiện trên
tem số 1208 của Ao.

Maimonides (Tây Ban Nha 1463), nhà vật lý, thần học, triết
gia lỗi lạc đã ghi nhận lại sự phân tích nước tiểu và triệu chứng "khát
nước.

Nhà vật lý người Thụy Sĩ Paracelsus von Hohenheim (Germany
B311) đã sửa sai quan niệm của Galen. Ong xác định bệnh là sự rối loạn trong
cơ thể.
Nhà sinh-lý học người Pháp, Claude Bernard (Transkei 236) chịu
ảnh hưởng của công trình nghiên cứu vào thế kỷ 18 của Albrecht von Haller (Switzerland
B277) đã thử nghiệm trên chó về việc gia tăng lượng đường trong cơ thể.

Nhà hoá học Pháp Louis Thenard (Pháp 864) đã gọi glucose là
tên của đường trong nước tiểu.
Vào khoảng đầu thập niên 1900, Stanley Rossiter Benedict (Bỉ
750), nhà sinh-hoá ở Viện đại học Cincinnati, đã mô tả một dung dịch đồng được
dùng để thử nghiệm lượng đường.
Ivan Pavlov (Cuba 3486) góp phần rất lớn trong công cuộc chế
ra insulin.

Bệnh tiểu đường đã gây nên tử vong cho khá nhiều nhân vật nổi
tiếng trên thế giới được tưởng niệm qua tem thư như danh ca opera Uc Dame Nellie
Melba (Úc 341), nhà soạn nhạc Puccini (Ý 746), danh họa Cezanne (Pháp 370),
tổng thống Nam Phi John Vorster (Nam Phi 509), Leonid Brezhnev (Nga 4618), Alexander
Graham Bell (Mỹ 893), Thomas Edison (Mỹ 945) Joseph Pulitzer (Mỹ 946), Mao Trạch
Đông (Trung Quốc 5L89), Tito (Nga 5019), Gamel Abdul Nasser (Ai Cập 860), Georges
Clemenceau (Pháp 669) và Charles de Gaulle (Pháp 1323-4).


(Trích dịch từ bài viết của Tom Wilson)
(cattleyas19@yahoo.co..)