Đến những năm đầu 1900, bà Tzo-Mei-Ho ở thành phố Chung-Lee
- Đài Loan bắt đầu sưu tập tem. Bà có cách sưu tập tem rất độc đáo. Cũng như
nhiều phụ nữ Đài Loan thời đó, bà Tzo-Mei-Ho thường mang theo quạt mỗi khi ra
khỏi nhà, bà đã dùng chiếc quạt đó làm chỗ lưu tem.
Kể từ năm 1916, bà sưu tập tem vào quạt nghiêm túc hơn. Một
hôm, vào trạm bưu điện của Chureki, bà yêu cầu nhân viên bưu điện dán tem và
đóng dấu lên quạt cho bà. Về sau, cứ mỗi lần tới bưu điện, bà lại bổ sung bộ
sưu tập của mình theo cách đó. Nhiều khi, bà mang theo vài ba cái quạt để dán
tem và xin đóng dấu bưu chính.
Khi biết rằng con rể của bà cũng đã sưu tập tem từ hồi còn
là cậu bé học sinh, bà đã giao cho con rể quý tiếp tục bổ sung bộ sưu tập của
bà bằng cách mang quạt đến bưu điện để đóng dấu vào ngày đầu tiên, mỗi khi phát
hành con tem mới, hoặc dấu bưu điện đánh dấu một sự kiện đặc biệt nào đó.
Mặc dù người con rể có phương pháp sưu tập tem riêng, ông
cũng thừa nhận cách sưu tập tem trên quạt của nhạc mẫu là độc đáo. Vì vậy ông
rất nhiệt tình nhận sự uỷ thác của bề trên. Mỗi khi ông mang bộ “anbum” tem
bằng giấy tự tạo của ông tới bưu điện để dán tem và đóng dấu ông đều mang theo
vài cái quạt...
Cuối cùng, bộ sưu tập tem từ 1916 đến 1961 trên 11 chiếc quạt
bao gồm hầu như các bộ tem Trung Quốc và Nhật Bản, tem Trung Quốc được dán và
đóng dấu bưu điện Trung Quốc trên một mặt quạt, tem Nhật Bản được dán và đóng
dấu bưu điện Nhật Bản ở mặt kia.
Tính xác thực của bộ sưu tập có thể thẩm định dễ dàng qua
hình ảnh sống động trên tem và dấu bưu điện ngày phát hành đầu tiên ở trên quạt.
Một bộ sưu tập tem đơn thuần trên một chiếc quạt phụ nữ bình
thường, ai dám nghĩ rằng cách chơi tem lạ lùng này có thể có giá trị trường
cửu ?
Những chiếc quạt cũ này biểu lộ không chỉ lòng kiên nhẫn của
hai mẹ con - hai nhà sưu tập, chúng còn tái hiện lại lịch sử và nghệ thuật.
Với kinh nghiệm nhiều năm chơi tem, bà Tzo-Mei-Ho và con rể
đã đưa bộ tem lịch sử của xã hội Đài Loan từ 1916 đến 1961 vào trong những chiếc
quạt. Toàn bộ 11 chiếc quạt tem của bà tái hiện lịch sử Trung Hoa và Nhật Bản
vào thời kỳ đó, cho phép người xem thưởng thức nghệ thuật muôn màu của một giai
đoạn lịch sử.
Như tác phẩm nghệ thuật, mỗi chiếc quạt tương tự như một bức
tiểu hoạ. Nhiều quạt có lối sắp xếp rất đẹp, sau khi được dán tem và đóng dấu
bưu điện, chúng trở thành các gallery trưng bày cực nhỏ. Mỗi tia giữa hai nan
quạt trở thành một gian của gallery. Sưu tập tem trong quạt trở thành một biểu
tượng đặc thù của văn hoá phương Đông về cả hai phương diện lịch sử và nghệ
thuật.
Số lượng tem trong các quạt này rất phong phú. Người xem có
thể thưởng thức nghệ thuật, chiêm ngưỡng lịch sử trong một viện bảo tàng không
tường, trong một quyển album không bìa, những chiếc quạt này không còn là những
đồ vật tầm thường mà đã trở thành những thực thể văn hoá tổng hợp. Ngoài ra,
sự kiện và con người mà những chiếc quạt giúp hồi tưởng lại những ký ức về cuộc
sống ở Đài Loan trong thời kỳ đầu còn có giá trị lớn đối với nhân dân hai nước
Trung-Nhật. Do đó mà người xem ngắm nhìn những chiếc quạt một cách say mê không
biết chán.
Những chiếc quạt này minh chứng cho công việc sưu tập liên
tục kiên nhẫn của hai mẹ con, minh chứng cho tình yêu và lòng thuỷ chung đối
với thú chơi tem của họ.
(Tạp chí tem số 65)